Tiểu nhân nghĩ đến điều lợi là lợi riêng cho bản thân

john lee – Việt kiều Mỹ
(Bài được đăng tải trên tạp chí nhân quyền Việt Nam 11-2013)
Displaying bia 1.jpg
Những ngày gần đây, một số người trước kia từng đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam thường xuyên tung ra những bài viết tỏ ra sám hối, tiếc nuối vì đã “lỡ” một thời theo Đảng. Núp dưới vỏ bọc các “Bản góp ý”, “Bản lên tiếng”, “Tâm sự cùng Đảng”… nhưng thực chất những bài viết các nhà “dân chủ cấp tiến” này không gì hơn là gây ra sự nghi ngờ giữa nhân dân với Đảng và Chính phủ, tạo ra và kích động mâu thuẫn nội bộ trong nước, làm rạn nứt mối quan hệ keo sơn giữa nhân dân với Đảng, với Nhà nước, giữa các dân tộc, tôn giáo… trong xã hội. Với luận điệu: “Đảng không những không vì lợi ích dân tộc Việt Nam mà Đảng còn hi sinh lợi ích dân tộc cho lợi ích của Đảng, cho những mục tiêu viển vông, siêu thực của Đảng, cho cuộc cách mạng vô sản thế giới hão huyền, chỉ đẩy nhân dân vào chiến tranh hận thù, chỉ lấy nhân dân làm vật thí nghiệm, vật hi sinh cho chủ nghĩa xã hội hư vô! Đưa dân tộc Việt Nam vào con đường máu lửa…”. Từ đó, họ “đòi xét lại vai trò lãnh đạo” của Đảng. Trong bài viết “Không trung thực trong Điều 4 Hiến pháp”, một nhà “dân chủ” từng có gần 40 năm theo Đảng, viết: “Phan Châu Trinh mất sớm, con đường cứu nước đúng  đắn Phan Châu Trinh vừa khởi xướng đành bỏ dở. Sự nghiệp giải phóng dân tộc Việt Nam thôi đành phó thác cho những người Cộng sản. Và dân tộc Việt Nam phải trải qua con đường đấu tranh bạo lực dằng dặc máu lửa”.
Trong một bài viết khác, vị “dân chủ cấp tiến” này lại “sám hối” với những lời lẽ cực kỳ trơ tráo: “Bất hạnh thay người dân Việt Nam không có được hạnh phúc vì Đảng Cộng sản Việt Nam không thoát ra được học thuyết giai cấp hư vô để trở về với dân tộc; không có được sự đồng cảm chia sẻ với nỗi đau khổ mất mát của người dân sống trong chế độ xã hội chủ nghĩa… Đảng đã đưa dân tộc Việt Nam đi từ thảm họa này đến thảm họa khác”! Và vị này lớn tiếng tuyên bố:  Không chấp nhận sự tiếp tục độc quyền thống trị của Đảng Cộng sản Việt Nam – một đảng đã vay nợ của nhân dân Việt Nam quá nhiều máu; một đảng đang lún sâu trong tham nhũng không phương cứu chữa”!
Trong khi ngày 8-12 Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ký lệnh Công bố Hiến pháp 2013, một bản Hiến pháp kết tinh ý chí, nguyện vọng của nhân dân thì một nhà “dân chủ” với học vị tiến sĩ vẫn kêu gọi lật đổ chế độ rằng: “Đảng vẫn tiếp tục phong cách cũ của mình với bản Hiến pháp sửa đổi là không có giá trị gì mới khi các sửa đổi chỉ là “lặt vặt” và với vai trò lãnh đạo độc tôn của Đảng vẫn được bảo tồn”. Chưa hết, vị này nói tiếp: “Không thể chấp nhận hiện trạng như thế thì sẽ phải lên tiếng, sẽ phải đấu tranh, sẽ phải tham gia bằng đủ mọi biện pháp của mình”! Thế lực thù địch. Trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, công kích vào sự lãnh đạo của Đảng, gây mâu thuẫn, chia rẽ nhân dân với Đảng là một thủ đoạn cực. Những phát biểu kiểu này luôn là món khoái khẩu của các thế kỳ thâm độc nhằm làm suy giảm lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng. Nguy hiểm hơn, chúng hướng mũi nhọn kích động vào giới trẻ. Mục đích của họ là làm cho các thế hệ kế tiếp phai nhạt lý tưởng và niềm tin cách mạng, ngả theo quan điểm của hệ tư tưởng tư sản, từng bước chệch hướng xã hội chủ nghĩa. Các thế lực chống đối Việt Nam và các phần tử cơ hội biết rất rõ rằng, sức mạnh của cách mạng Việt Nam trong quá trình đấu tranh giành lại độc lập và xây dựng đất nước là ở sự gắn bó chặt chẽ giữa độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, sự thống nhất giữa mục tiêu lý tưởng của Đảng và của dân tộc. Chính vì vậy mà chúng tìm mọi cách gây mơ hồ lẫn lộn giữa lợi ích dân tộc với lợi ích giai cấp, giữa Tổ quốc với chế độ xã hội chủ nghĩa,tách Đảng ra khỏi nhân dân hòng phá vỡ khối đoàn kết máu mủ đó. Chúng đã không từ một thủ đoạn thâm hiểm nào xuyên tạc, phủ nhận những thành tựu của cách mạng Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng, hô hào đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp; lợi dụng việc Đảng công khai tự phê bình, kiên quyết đấu tranh chống tệ tham nhũng, họ tìm đủ mọi cách, thổi phồng những sai lầm, khuyết điểm gieo rắc sự hoài nghi, tâm lý bất mãn, sự bất bình trong các tầng lớp nhân dân, gây mâu thuẫn, chia rẽ nhân dân với Đảng.
Hình ảnh
Sau hơn hai mươi năm đổi mới nền kinh tế Việt Nam phát triển vượt bậc
Núp dưới chiêu bài đấu tranh cho “dân chủ”, “tự do”, “công bằng xã hội”, họ thành lập các tổ chức để tập hợp, lôi kéo quần chúng, phát triển lực lượng chống lại Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa. Nhằm thực hiện mưu đồ xóa bỏ hoàn toàn mục tiêu mà toàn Đảng, toàn dân đang hướng tới, họ luôn tìm mọi lý lẽ chứng minh rằng,chủ nghĩa xã hội là sự lựa chọn sai lầm, sự tụt hậu của đất nước là do Đảng đi theo học thuyết Mác – Lênin…lược và cả khi thiết lập được quyền cai trị trên đất nước Việt Nam thì  đã có biết bao cuộc nổi dậy của nhân dân dưới ngọn cờ của các sĩ phu yêu nước, nhưng tất cả các cuộc khởi nghĩa đó đều bị đè bẹp, bị dìm trong biển máu. Sau nhiều phong trào chống Pháp không đem lại kết quả, Đảng Cộng sản đã gánh vác sứ mệnh giải phóng dân tộc. Những ai hiểu biết về cuộc hiến tranh này, những người có lương tri trên thế giới, đều đứng về phía Việt Nam. Đáng lẽ sau Cách mạng Tháng Tám, nhân dân ta phải được sống trong hòa bình, độc lập, tự do để xây dựng chế độ mới.
Nhưng thực dân Pháp dã tâm quay trở lại. Trong tình thế vận mệnh đất nước như “ngàn cân treo sợi tóc”, tương quan lực lượng bất lợi cho một chính phủ còn non trẻ, chúng ta rất cần một khoảng thời gian để xây dựng lực lượng nên Chủ tịch Hồ Chí Minh là Đảng chủ trương hòa hoãn với thực dân Pháp, nhượng bộ, chấp nhận nền độc lập hạn chế và thống nhất có điều kiện. Nhưng thực dân Pháp quyết dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ nước ta. Chúng tăng quân trái phép ở miền Bắc,gây ra nhiều vụ xung đột đẫm máu, ra “tối hậu thư” đòi quân, dân ta hạ vũ khí. Vậy thì xin hỏi các nhà “dân chủ”, ở vào tình thế ấy, Đảng Cộng sản Việt Nam mà người đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh phải xử lý ra sao? Theo cách nói của các vị thì nên tìm một con đường không “không đổ máu”? Xin thưa với các vị, con đường không đổ máu của các vị là chấp nhận làm kiếp nô lệ! Dân tộc này không bao giờ chọn con đường đó!
Xin thưa với các nhà “dân chủ”!  khi thực dân Pháp xâm Devillers đã nhận định: “Trong khi máy bay, xe tăng và binh lính Pháp ùn ùn kéo đến Việt Nam để chuẩn bị xâm lược, thì chỉ có một dân tộc cam chịu để mình bị cắt cổ, chỉ có một dân tộc ươn hèn, thực sự phản bội dân tộc mình mới không chuẩn bị gì, không hành động gì để chống lại”. Tổng thống PhápF. Mitterrand, trong dịp sang thăm chính thức Việt Nam tháng 2-1993, đã trả lời các nhà báo rằng: “Ông Hồ Chí Minh đã tìm kiếm những người đối thoại,nhưng không tìm được. Dù rất mong muốn đàm phán để hướng tới độc lập, ông Hồ Chí Minh bị đẩy vào cuộc chiến tranh”.Kháng chiến chống lại quân xâm lược là sự lựa chọn đúng theo truyền thống của dân tộc, là một quy luật, không có sự lựa chọn nào khác. Luận điệu “ngậm máu phun người” của các vị rõ ràng là phỉ báng lịch sử. Các vị nói: “Trong khi đội quân xâm lược Pháp lực đã kiệt, thế đã tàn thì lực lượng kháng chiến giành độc lập đã lớn mạnh, đang bừng bừng xốc tới, chỉ dấn thêm một bước là cả nước sạch bóng giặc ngoại xâm. Nhưng những người Cộng sản đặt giá trị giai cấp lên trên giá trị dân tộc thì giải phóng dân tộc không phải là mục đích duy nhất và cao nhất của họ. Với ý thức hệ giai cấp, những người Cộng sản Việt Nam coi giải phóng dân tộc không phải là mục đích mà chỉ là phương tiện để họ làm cách mạng vô sản thế giới”. Thật nực cười cho cái lập luận quái gở này.
Trải qua 9 năm kháng chiến với chiến thắng Điện Biên Phủ buộc Chính phủ Pháp phải ký Hiệp định Geneve rút quân về nước. Theo Hiệp định Geneve, tháng 7-1956 sẽ tổ chức tổng tuyển cử tự do thống nhất đất nước nhưng đế quốc Mỹ với âm mưu biến miền Nam nước ta thành thuộc địa kiểu mới, lập “đê chắn làn sóng đỏ” xuống phía nam đã nhảy vào xâm lược, chia cắt lâu dài đất nước ta. Một lần nữa nhân dân ta lại phải đứng lên chống xâm lược. Trên thực tế, Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã gây ra “cuộc chiến tranh một phía”. Chẳng những thế, họ còn đe dọa “lấp sông Bến Hải”, “Bắc tiến”, “giải phóng cố đô rửa hận thù”. Đế quốc Mỹ còn tiến hành “chiến tranh cục bộ”, “chiến tranh phá hoại” đe dọa đưa miền Bắc nước ta trở về “thời kỳ đồ đá”. Không còn con đường nào khác, dân tộc ta phải chấp nhận đương đầu. Chủ  tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Hễ còn một tên xâm lược trên đất nước ta, thì ta còn phải tiếp tục chiến đấu, quét sạch nó đi”. Như vậy, chính đế quốc Mỹ là thủ phạm gây ra cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thần thánh của nhân dân Việt Nam đã được lịch sử ghi nhận, lẽ phải chỉ có một, dù các nhà “dân chủ” có cố tình phủ nhận nó.
Lịch sử Việt Nam hơn 80 năm qua đã chứng minh, Đảng Cộng sản Việt Nam trung thành với lợi ích của giai cấp, dân tộc và lý tưởng xã hội chủ nghĩa; Đảng đã kiên quyết khắc phục những thiếu sót, khuyết điểm, lãnh đạo nhân dân ta vượt qua những khó khăn thách thức để đưa đất nước từng bước tiến lên con  đường xã hội chủ nghĩa. Những thành tựu của sự nghiệp đổi mới đất nước đã khẳng định sức mạnh và lòng trung thành với lợi ích của giai cấp, dân tộc của Đảng. Chính vì vậy, Đảng được nhân dân tiếp tục tin tưởng và giao trọng trách lãnh đạo sự nghiệp đổi mới đất nước vì mục tiêu dân giàu, Xin thưa với các nhà “dân chủ”, Đảng Cộng sản kêu gọi toàn nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
Vì vậy, chúng ta phải nói một cách dứt khoát, những luận điệu xuyên tạc lịch sử của các nhà “dân chủ”, với ý đồ bôi nhọ, chà đạp trắng trợn lên thành quả cách mạng mà toàn dân tộc phải đánh đổi bằng sinh mạng hàng triệu người con ưu tú, hàng triệu sinh mạng của dân lành cần bị  loại bỏ  ra khỏi đời sống xã hội. Vạch trần luận điệu giả dối, bóp méo, xuyên tạc của những người này chính là để chúng ta khẳng định con đường mà Đảng và nhân dân ta đã lựa chọn và kiên định đi theo là chân lý.Hỡi các “nhà dân chủ”, các “chiến binh” trên trận tuyến chống phá đất nước, các vị đang bị sống trong ánh “hào quang” của sự tung hô, bơm thổi của các thế lực thù địch chống Việt Nam. Các vị chưa có quá trình tìm hiểu sâu về xã hội dân chủ phương Tây, chưa cảm thụ thực chất cái gọi là “tự do tuyệt đối” như các “chiến hữu” của các vị ở hải ngoại ca ngợi. Tôi vẫn biết, trong nhiều vấn đề, sự phản biện là cần thiết, là đáng hoan nghênh. Nhưng phản biện thế nào, chứ cứ nói ngược với những gì mà trước đây, khi còn  đương chức, đương quyền các vị từng nói, từng làm thì sự “phản biện” ấy ắt sẽ khiến những người có lương tâm cảm thấy khó chấp nhận.Tất nhiên, nói như một triết gia, nhận thức là một quá trình liên tục điều chỉnh, nhưng liệu có khoa học không khi sự “điều chỉnh” ấy xuất phát từ việc vị trí của các vị thay đổi, quyền lợi cá nhân của các vị bị “ảnh hưởng”. Và chẳng lẽ, “tâm huyết” của các vị chỉ thể hiện khi các vị thấy mình sẽ là tâm điểm khi được tung hô trên các trang mạng phản động? Tôi không khỏi giật mình khi nhận thấy rằng, bài viết của các vị tiếng là “đóng góp xây dựng” nhưng thực chất lại thể hiện bản chất “qua cầu rút nhịp”, lộ rõ tâm địa  “vong ơn bội nghĩa”. Lê Quý Đôn, nhà bác học của dân tộc Việt Nam thế kỷ XVIII viết: “Quân tử nghĩ đến điều lợi là lợi chung cho mọi người, tiểu nhân nghĩ đến điều lợi là lợi riêng cho bản thân”. Vậy các vị, vì vị trí, quyền lợi đã thay đổi mà phỉ báng lịch sử bi hùng của cả dân tộc mình, nguyền rủa quá khứ một thời cống hiến của bản thân thì liệu có thể gọi các vị là những người có nhân cách hay không? Các vị đã không tôn trọng ngay cả quá khứ của các vị thì một điều dễ hiểu rằng các vị sẽ không bao giờ tôn trọng những điều hiển nhiên khác.
Các nhà “dân chủ” dù có nói gì đi chăng nữa nhưng sự thật vẫn là sự thật, sự thật về một xã hội ở Việt Nam dưới sự lãnh  đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam đã và đang từng ngày đổi mới dưới con mắt ái mộ của bạn bè trên thế giới. Dù còn có những hạn chế nhất định trên con đường hoàn thiện mục tiêu lý tưởng, nhưng bản chất chế độ xã hội chủ nghĩa mà dân tộc Việt Nam đang theo đuổi là tốt đẹp và ưu việt. Bản chất tốt đẹp và tính ưu việt đó không phải tự nhiên mà có, đó là kết quả của biết bao công sức và cả máu xương hàng triệu người của nhiều thế hệ người Việt Nam. Vì vậy, chúng ta phải kiên quyết bảo vệ, giữ gìn. Thử hỏi các nhà “dân chủ” rằng, hàng triệu người đã hy sinh để có ngày độc lập thống nhất như hôm nay, hàng triệu người đã bỏ một phần thân xác trên các chiến trường trong khi các vị đang được ung dung học hành ở một mái trường nào đó, họ có đòi dân tộc này phải “xét lại” lịch sử như các vị không? Chỉ có các vị, những kẻ phản bội lại lý tưởng, những kẻ cơ hội, những kẻ xem máu của những người ngã xuống vì nền độc lập của dân tộc là nước lã mới có những ý nghĩ quái gở như vậy.■
John lee
Advertisements
Categories: Uncategorized | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “Tiểu nhân nghĩ đến điều lợi là lợi riêng cho bản thân

  1. Ngô Phúc

    Tôi nghĩ: Muốn có sự nhất tâm thì Đảng và dân phải nhất trí. Trước hết phải nhất trí trong Đảng. Rồi phải tuyên truyền giáo dục trong Nhân dân…Tình hình thế giới đã có nhiều thay đổi, mọi việc phải được giải thích rõ ràng thì quần chúng mới tin tưởng. Chẳng hạn: Trước Đaị chiến 2 nhiều người yêu nước Việt Nam còn tưởng rằng có thể dựa vào Đức đề đánh Pháp, vì Đức có vũ khí mạnh hơn, nhiều hơn Pháp, và nó cũng tuyên bố nó là Xã Hội chủ nghĩa (đảng Quốc xã cầm quyền). xuýt nữa thì ông nội tôi cho tất cả các chú sang Thái Lan, xin sang Đức học, vì ở Thái Lan có Đại sứ Đức ở đó…Chỉ có Nguyễn Ái Quốc và các học trò của Người mới tin rằng Liên Xô và Liên xô có đồng minh ủng hộ mới thắng…Và cả thế giới Cộng sản do Staline lãnh đạo đều tin tưởng rằng cách mạng Vô sản sẽ thắng lợi trong thời gian ngắn…Đó là mắc bệnh ấu trĩ, chủ quan, và thời ấy quả có chủ trương “trước làm cách mạng quốc gia, sau làm cách mạng thế giới” thật. Lý tưởng Xã hội chủ nghĩa quả thật là tốt đẹp: “làm theo năng lực, phân phối theo lao động- tức theo tài năng”, đó là công bằng quá rồi còn gì?. Nay ngẫm lại cái mô hình mà VN và TQ theo đuổi vẫn chỉ là chủ nghĩa bình quân, theo lối “cả làng ăn chung một nồi cơm lớn, đánh kẻng cùng kéo ra đồng”, cái đó chỉ thích hợp với thời chiến.
    Bác Hồ có kêu gọi “Phải có con người xã hội chủ nghĩa mới xây dựng chủ nghĩa xã hội được”,(câu này có ý khuyên cán bộ phải đầu tàu gương mẫu), và kêu gọi “mỗi người làm việc bằng hai, vì Miền nam ruột thịt”, nhưng thực tế dân lại phản ánh rằng”mỗi người làm việc bằng hai, để cho chủ nhiệm mua đài mua xe” . Bác thì rất gương mẫu, ăn dè tiết kiệm (lúc mất Bác chỉ có trong sổ tiết kiệm 150 đồng- đó là tiền nhuận bút của Bác). Chính chủ nghĩa bình quân đã cản trở sản xuất lúc đó. Và sở hữu cá nhân về tư liệu sản xất mới là động lực, nên cách “khoán 10” của Kim Ngọc là sáng tạo đáng quý lúc đó…Đảng thấy sai mà có nhận sai đâu, mãi mấy năm sau mới sửa. Nếu biết mở rộng Dân chủ ngay trong Đảng, giống như thời đánh Pháp: ở địa phương tôi: “kỷ luật của Đảng là kỷ luật sắt, nhưng là kỷ luật tự giác”, vào đảng là xông vào chỗ chết, mà nhiều người vẫn xin vào, chi bộ luôn tự kiểm điểm, Đảng Bộ luôn tự kiểm điểm, có sai là sửa ngay, địch có âm mưu gì là có chỉ thị mới, ứng phó ngay (có nhiều chi bộ “tự động”-tức là tự chỉ huy chiến đấu, không cần chờ lệnh của cấp trên). Đảng viên nào chạy dài, cầu an, tránh địch là kỷ luật ngay. Thế mà mọi việc chạy răm rắp, mới kháng chiến, toàn Huyện chỉ có khoảng 50 Đảng viên, trong kháng chiến gian khổ nguy nan, giặc chiếm đóng và càn quét hàng trăm trận, đội ngũ Đảng viên tăng lên hàng nghìn người…địch khủng bố trắng, dân vẫn tin Đảng, che chở cho Đảng, vì cán bộ đảng viên ăn cơm nhà đi giúp dân đánh giặc,(mãi đến năm 1951 mới có thóc thuế nông nghiệp, Cán bộ Huyện lĩnh lương đều 1 mức mỗi ngươi 15 cân gạo 1 tháng)…Các gia đình nhà giàu quyên góp nuôi Bộ đội hàng năm trời và bán thóc vượt mức để Bác Hồ khao quân, Họ nhận tiền cụ Hồ in giấy xấu, đi chợ bốt thì giặc cướp và đốt sạch…Bây giờ, các bạn thử xem các chi bộ hay cả một hệ thống chính trị ở các nơi có làm được việc tuyên truyền giáo dục vận động quần chúng được như thời ấy không. Tôi nghe có vùng nhân dân ỷ lại vào Nhà nước, cố xin được xếp vào diện nghèo, để lấy tiền về uống rượu…Vậy thì phải nói là Đảng bộ ở đó đã không làm tròn nhiệm vụ dắt dẫn nhân dân làm cách mạng xóa đói giảm nghèo rồi. Còn nói gì đến lấy sức dân đóng góp cho cách mạng cả nước!. Các bạn thử xem cái người hô hào toàn dân noi theo tấm gương đạo đức của Hồ Chủ tịch, thì họ đã theo chưa, hay nhiều người chỉ nói một đằng làm một nẻo. Như vậy thì dân tin sao được. Tôi thách những đồng chí lãnh đạo có nhà to quá mức hãy đóng góp một nửa số tài sản của mình như ông bà Trịnh văn Bô, hay như các địa chủ đã ủng hộ Quỹ Độc lập năm 1945… Đề nghị Quốc hội thông qua bộ luật: trừ các nhà đầu tư nước ngoài, còn cán bộ Đảng Viên Đảng Cộng sản gương mẫu chấp hành luật thừa kế tài sản như Thụy Điển, nghĩa là: sau khi chết thì để 50 phần trăm tài sản cống hiến cho Tổ Quốc… Được như vậy, thì tôi tin rằng nhân dân sẽ tin Đáng là Đảng tiên phong muôn đờ (Mang tên gì cũng được)!
    Đây chỉ là một số ý kiến, tôi là một người lớn tuổi, trải mấy chục năm theo Đảng, thấy được những nguyên nhân đã làm nên thắng lợi của Cách mạng do Đảng lãnh đạo, và những điều Đảng ta cần sửa đổi để đem lại thắng lợi to lớn hơn nữa cho Dân tộc ta. Tôi cũng kiên quyết phản đối những kẻ có ác ý bôi xấu, làm mất uy tín của Đảng, và xúc phạm lãnh tụ, xuyên tạc lịch sử Dân tộc. đòi làm yếu lực lượng vũ trang, hay gây nhiễu phá hoại khối đoàn kết, gây cho dân mất tin tưởng và thờ ơ, để cho kẻ thù lợi dụng làm sụp đổ chính quyền như Gorbachốp đã làm ở Liên xô.

  2. Bọn mà anh John Lee nói đến là bọn chống Cộng. Có nhiều nhóm chống Cộng, trong đó có vài đám như (1) chống vì đầu óc bịnh hoạn, (2) chống vì phải chống do ở đâu mà không chống, thí dụ như Cộng Hòa Mỹ chống Dân Chủ Mỹ, (3) chống kiểu hùa vì vô một Đảng nào đó — nhất là Đảng Cộng Sản thì cực kỳ khó đến độ thành liệt sĩ rồi cũng chưa được vô Đảng — quá ư là khó khăn nên ai mà cho vô Đảng với điều kiện duy nhất là hoặc đóng tiền hoặc tham gia chửi bạo hoặc cả hai, (4) chống vì quyền lợi bản thân và gia đình bị thất thoát, (5) chống kiểu vừa thoát khỏi cái chết lâm sàng giật mình ú ớ nói nhảm, (6) chống vì đói quá phải nhận tiền mà chửi bừa, (7) chống vì ăn chay cả đời thấy Phật Tổ vẫn ngó lơ không cho làm Phật Vương nên nổi quạu chống Phật luôn, (8) cả đời vẫn là con số không mà con số zero này càng ngày càng bự chà bá theo thời gian nên phải quậy lên cho thiên hạ biết cõi đời ô trọc này có ta đó à nghen, và (9) chống vì già cả đâm lú lẩn chẳng khác nào ra ngoài đường không mặc quần vì ngỡ đang ở trong toilet, v.v. Bọn đảng viên “kỳ cựu” mà phản Đảng thì đích thị là bọn thuộc nhóm 1, 4, 5, 6, 7, 8, và 9, vì vậy đừng lấy làm lạ nếu chúng “uổng trờ”. Bọn ngu đần luôn lôi mấy cái gương “thất bại” của nào là chí sĩ này chí sĩ nọ ra mà làm cái phao bấu víu nào như tờ giấy bồi nổi trên mặt nước. Chúng cố tình làm ngơ là có nhà chí sĩ đã qua Tàu mà khóc lóc, còn nhà chí sĩ khác thì mong sao Nhật giúp sức. Ái chà chà, suýt nữa thì nước Việt này bị Tàu thôn tính một lần và mãi mãi. Ái chà chà, Nhật ngạc nhiên sao ở đấy có cái nước Việt Nam coi “quá đã” qua lời giới thiệu của nhà chí sĩ nên xua quân chiếm luôn rồi gây ra nạn đói kinh hoàng làm chết hàng triệu người dân Việt. May mà cuối cùng mấy ông Cộng Sản xuấth hiện làm Nhật rút, Pháp sụp, Mỹ chạy. Hú hồn cái kiểu chuyên rước voi về dày mã tổ! Đối với bọn chống Cộng hay phản Cộng, chỉ nên nói vắn tắt thôi anh John Lee kính mến ạ, đó là: trong thời đại văn minh này (1) chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam mới hình thành nên nước Việt Nam độc lập thống nhất hùng cường dân chủ tự do của người Việt Nam, và (2) chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam mới có khả năng lãnh đạo đất nước đánh bại tất cả các đoàn quân xâm lược để bảo vệ nước Việt Nam độc lập thống nhất hùng cường dân chủ tự do ấy của người Việt Nam.
    Kính chúc Anh John Lee được vạn an để luôn tinh tường vạn sự, và khỏe mạnh để tả xung hữu đột đánh bại bọn nội xâm.
    Trân trọng,
    Hoàng Hữu Phước

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: