Sống ở đất Mỹ lòng nhớ tết quê

Tác Giả : John Lee
Bài đăng trên tạp chí Nhân Quyền Việt Nam số tết giáp ngọ 2014
Displaying ben me mua xuan.jpg
Chú ơi ! Chú…! Tiếng gọi không lẫn của con bé Hà Thanh du học sinh năm cuối ngành quản trị. Vừa mở cửa cho nó vào thì nó đã liến thoắng: “Chú à ngoài chợ HongKong họ trưng mai và đào đẹp lắm, hàng tết đưa sang bán không thiếu thứ gì… Chú rảnh ra ngoài đó xem đi, hôm nay đã 28 Tết rồi, con sợ người ta mua hết những cành mai đẹp…”. Ôi! Tết đã đến rồi ư? Mới đó mà đã mười tám năm tôi chưa một lần về ăn Tết quê nhà. Những cơn gió bắc cuối đông cuốn lá vàng bay xào xạc trong bộn bề cảm xúc và nôn nao nỗi nhớ. Tôi nhớ bài thơ Quê hương mà tôi yêu thích: “Quê hương là chùm khế ngọt/ Cho con trèo hái mỗi ngày”.Lại một mùa xuân nữa đến. Lại một cái Tết xa quê nữa của những người Việt đang miệt mài rong ruổi khắp hoàn cầu. Chắc tất cả những kẻ tha hương cùng mang một tâm sự viễn xứ như tôi, gặm nhấm nỗi nhớ Tết, nhớ quê. Ở vùng Houston này, nơi gia đình tôi sinh sống đã hơn 20 năm, tuy không đông người Việt như ở Califfornia và  cái lạnh se sắt nhưng Tết cũng nhộn nhịp lắm. Chẳng thiếu thứ gì, bánh chưng xanh, dưa hành, mâm ngũ quả, giò chả, thịt nấu đông… Tết người Việt ở Mỹ giờ cũng đậm đà bản sắc dân tộc và quốc hồn quốc túy lắm. Nhưng cái không khí nó cứ thiếu thiếu, nhàn nhạt làm sao. Có lẽ bởi, nửa vòng trái đất, bên này là thân xác hiện hữu, bên kia đã giữ trọn tâm hồn.Tết ta trên xứ người có gì đâu mà ấm áp. Ở cách xa hàng chục nghìn cây số, trắng xóa những tuyết là tuyết, giữa cái lạnh thấu xương lại càng nhớ quê hương, nhớ người thân, nhớ bạn bè. Kênh truyền hình VTV4, món ăn tinh thần, cầu nối người Việt xa xứ với quê hương, cứ mang mùa xuân chạy ầm ào, nào đào phai miền Bắc, mai vàng miền Nam, quất Phú Thượng, đào Nhật Tân… Tôi nhắm mắt cho những ký ức tuổi thơ tôi ùa về. Tôi nhớ Tết quê tôi ! Quê tôi ở miền Trung.Nắng cháy lưng mà mưa bão cũng rát mặt nên quanh năm nghèo khó. Thời chiến tranh lại càng khổ cực vì đói nghèo, vì chạy đạn bom thế nhưng, mỗi mùa xuân về thì bao nỗi lo âu hình như khuất lấp hẳn, náo nức đón Tết cổ truyền.
Displaying 5785_db453f7d-963a-41dd-926f-1f86f73ef5c3.jpg
Kể từ ngày 20 đến tận chiều 30 tháng Chạp, những phiên chợ họp đều là chợ Tết nên đông vui. Thế nào chúng tôi cũng được mẹ cho đi chợ trong những ngày này. Chợ quê nghèo nhưng khi đó là cả một thiên đường bày ra trước mắt, tôi tha hồ lang thang hết hàng tranh, hàng chữ sang hàng đồ chơi… Ngay từ hồi bé tí ấy tôi  đã bị ám ảnh với hình ảnh ông đồ già ngồi bó gốitrong gian hàng, những bức tranh và câu  đối bầy la liệt dưới nền đất, ít người mua. Mái đầu và chòm râu bạc trắng như cước phất phơ trước gió, ánh mắt buồn xa xăm qua màn mưa xuân lất phất. Hình ảnh ấy làm tôi nhiều lần thấy sống mũi cay cay… Sau này khi lớn hơn chút nữa, đủ sự tinh tế để cảm nhận những dòng thơ “Ông Đồ” của cụ Vũ Đình Liên, tôi mới hay rằng đó là “nỗi nhớ”.Tôi nhớ lắm những chiều 23 Tết, lũ trẻ đứa vác cuốc, đứa cầm bó đuốc rơm lon ton chạy theo người lớn đi khắp các cánh đồng để dọn sạch và thắp hương từng ngôi mộ tổ tiên. Nhớ lắm những ngày trước Tết tụi nhỏ chúng tôi lòng rộn ràng khôn tả,  lấy tro bếp lau lư hương đồng cho thật sáng. Nhớ nhất là chiều 30 Tết, hình ảnh bố cẩn thận sửa soạn ban thờ. Chỉ vài hộp mứt Tết, dăm bảy hộp kẹo và đặc biệt mâm ngũ quả “cây nhà lá vườn”, với nải chuối xanh, cam bưởi vàng ươm, ớt chỉ thiên đỏ rực…Thêm vài nén nhang, khói hương lan tỏa. Mẹ thì tất tưởi ngâm gạo đỗ, rửa lá dong, gói bánh chưng, bánh tét. Lá dong phải lựa lá vừa, không cần to nhưng phải thật tươi xanh mịn màng, tuyệt đối không được lốm đốm hay “hoa dề”(nấm mốc), gói bánh sẽ không ngon và nhanh thiu. Tôi nhớ ngọn lửa hồng tí tách, nồi bánh chưng xanh thơm nứt mũi, chỉ ngồi đưa củi thôi cũng đã thấy khó chịu với cái sự chờ đợi lắm rồi, nhưng lòng thì vẫn cứ lâng lâng vui sướng cảm giác háo hức thức đợi nồi bánh chín để được nhận chiếc bánh dài. Giữa đêm khuya tịch mịch, mùi bánh thơm ngào ngạt, mỗi năm một lần như vậy, tôi đều cảm nhận được cảm giác vui vẻ, thành kính và tinh khiết… khó tả nên lời, cả trăm lần như một.Tôi nhớ những ngày giáp Tết, mấy ông anh họ chọc tiết lợn kêu eng éc, làm cho mỗi nhà một hai cái giò. Mà giò thì ngon đến mức chỉ muốn ngậm ! Hồi đó, đối với những đứa trẻ cơm còn chưa no như chúng tôi, bánh chưng thực sự là một đặc sản mà sau này chúng tôi không bao giờ quên được hương vị tuyệt vời của nó, cũng như ký ức về công việc vớt bánh  đêm giao thừa. Phút giây ấy thấy yêu gia đình mình đến lạ! Tôi nhớ những làn mưa xuân phơi phới vấn vít từng nóc nhà, từng tán lá. Nhớ cái rét ngọt của đất trời. Ở quê, người dân suốt năm suốt tháng lam lũ, chỉ đến Tết bà con mới mặc quần áo mới, mang guốc mộc đi lễ chùa cầu may,đi chúc Tết họ hàng, làng xóm. Ba ngày Tết là thời gian thong thả để mọi người có dịp nghỉ ngơi. Tết Việt là dịp để đoàn viên. Ai đó đã ví rằng, Tết như là một dấu phẩy ngắt nhịp thời gian, ngắt nhịp cuộc sống tất bật để mỗi người trở về nhà, để được sống trong vòng tay ấm áp yêu thương của những người ruột thịt. Tập quán, Tết nhà nào cũng đãi khách bánh chưng, bánh tét với giò lụa, dưa hành. Ở quê tôi, chủ nhà còn đãi khách thêm món bánh tráng cuốn thịt luộc và cơm dưa vá cá kho, là những món ăn đặc biệt của miền. Đó là những cái Tết đẹp đẽ nhất tuổi thơ tôi. Có lẽ, chỉ những ai sinh ra trong một làng quê nghèo thì ký ức những cái Tết nghèo xa xưa mới ám ảnh da diết đến thế, nỗi nhớ Tết quê mới quay quắt đến thế. Nỗi nhớ thôi ư? Không chỉ là nỗi nhớ, biết phải nói thế nào cho tròn vẹn được đây? Chỉ một làn gió nhẹ mang mùi vị của quê nhà với khói bếp, rơm rạ, với mùi trầm ngan ngát cũng đã cột chặt hồn người mãi mãi với ba tiếng “Tết quê nhà”.Cái cảm giác đón Tết  ở xứ  người thật chẳng dễ chịu chút nào. Ở xứ sở này, cuộc sống đầy đủ hơn gấp nhiều lần ở miền Trung quê tôi. Người Việt ở Mỹ, nhiều gia đình vẫn tổ chức nấu bánh chưng Tết, nhưng dường như vị bánh chưng đã nhạt đi nhiều, chứ không đậm đà như bánh quê nhà. Hoặc chỉ cần ra một cái “chợ Việt Nam” hay “chợ Tàu” thì từ giò, bánh chưng đến mứt hạt sen, hạt dưa nhuộm đỏ… cái gì cũng có. Chỉ thiếu mỗi vị Tết quê nhà! Bởi vậy mà trong lòng những người viễn xứ như tôi lại cồn lên như sóng vỗ một nỗi nhớ da diết Tết quê. Những tưởng: “Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh” sẽ bị cuộc sống tha hương làm cho mờ nhạt. Nhưng không! Biết bao cái Tết đã đi qua, nhưng hình ảnh: “Mỗi năm hoa đào nở/ Lại thấy ông đồ già/ Bày mực tàu, giấy đỏ” lúc nào cũng ở trong tâm trí tôi.
Displaying 212.jpg
Quê tôi giờ không còn khốn khó như xưa nữa, nhà cao tầng mọc san sát, nhà nhà ngăn cách nhau bởi những bức tường cao ngất ngưởng không còn những mái nhà tranh, những hàng rào râm bụt. Nghe nói ở nông thôn Việt Nam giờ đây, thứ gì cũng có, dịch vụ tận nơi, thậm chí ngay cả mâm cỗ cúng, chỉ cần nhấc máy điện thoại lên là có người mang đến tận nhà… Đâu còn hình ảnh tất bật của các mẹ, cái háo hức của trẻ con.Đâu còn tiếng lợn kêu eng éc, tiếng chày giã giò, mùi lá dong tươi. Tạm nghĩ thế thì liệu Tết ở quê có còn đẹp, còn nguyên bản như ngày xưa không để mà nhớ nhung,hoài tưởng. Vẫn biết văn hóa là những thói quen mang tính đặc trưng, độc đáo nhưng theo thời gian,văn hóa cũng có sự biến thiên,giao hòa nhưng lòng vẫn cứ quay quắt buồn, quay quắt nhớ chuyện Tết xưa. Nơi phương trời Tây, xa quê hương nửa vòng trái đất nhưng lúc nào lòng tôi cũng ấp ủ một ngày về để được thưởng thức đầy đủ cái Tết quê…
Houston, TexasNhững ngày cuối năm
Advertisements
Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: