Mối Liên Hệ Đó Không Thể Tách Rời

Thời gian những ngày gần đây, một số người thường được các cơ quan truyền thông việt ngữ ở hải ngoại gọi là “nhà dân chủ” đang ra sức xuyên tạc quan điểm, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam,  lợi dụng các vấn đề dân tộc, tôn giáo, dân chủ.., khai thác một cách “triệt để” những tiêu cực trong xã hội, thổi phồng, suy diễn và quy kết vu cáo Việt Nam vi phạm dân chủ. Họ  xuyên tạc, phủ nhận những thành tựu to lớn của đất nước sau 27 năm đổi mới, đưa ra những so sánh khập khiễng, mù mờ với các nước cùng khối Asean, thậm chí có kẻ mạnh miệng phán rằng “Việt nam chạm đáy với những nước nghèo nhất” ?! các nhà “dân chủ” đồng thanh ngợi ca chủ nghĩa tự do, những quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” cùng với những luận điệu bóp méo sự thật “Việt Nam vi phạm dân chủ”, “mất dân chủ”, và vu khống Đảng Cộng sản Việt Nam là “độc tài” cho việc thực hiện dân chủ…?! Những luận điệu này đã bị sự thật bẽ gãy bằng những  chứng cứ sự thật hiển nhiên đó là: không những người dân trong nước được thừa hưởng những thành quả đó mà nó còn được dư luận quốc tế đánh giá cao và lấy Việt Nam là điểm sáng trong trong nhiều lĩnh vực mà đặc biệt trong việc xóa đói giảm nghèo. Sức mạnh của Nhà nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN, hơn bao giờ hết, đang được hiện diện thông qua một tổng thể biện pháp từ kinh tế, hành chính, đến luật pháp, giáo dục, trong đó các biện pháp kinh tế và luật pháp giữ vai trò quan trọng nhất, đủ sức đáp ứng sự phát triển không ngừng cả về quy mô, tốc độ và chiều sâu vận động của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Qua đó và nhờ đó, sức mạnh, uy tín và năng lực lãnh đạo của Đảng đối với xã hội và trực tiếp đối với Nhà nước không ngừng được nhân lên. Nay các “Nhà dân chủ” lại tung ra chiêu mới hết sức thâm độc đó là đánh thẳng vào mối quan hệ sống còn giữa Đảng và nhân dân. Các nhà “dân chủ” đã viết ra những điều như những kẻ mất trí rằng: “Dưới con mắt cường quyền, Nhân dân hiện ra như bầy cừu chỉ có khả năng biểu cảm bằng tiếng “be be”, suốt đời cần được bề trên “chăn dắt”; hay như đám học trò thiểu năng, “giáo dục” suốt mấy chục năm mà vẫn không khá lên được, thành thử mãi vẫn chưa đủ tầm dân trí, để xứng đáng hưởng những quyền tự do dân chủ, mà thế giới vẫn coi là quyền tối thiểu…” và ” Họ (ĐCSVN) không thèm hỏi ý kiến của toàn Dân, thậm chí cố tình lờ đi hay bóp méo ý nguyện của Nhân dân, rồi độc quyền áp đặt cho Nhân dân cái ý nguyện “đảng tạo”, thông qua thủ thuật hiến định… ” ?!
Trong suốt một thời gian dài kể từ khi Việt Nam tiến hành công cuộc cải tổ, mở cửa hòa nhập với thế giới bên ngoài thì một số cá nhân cơ hội kết hợp thế lực thù địch bên ngoài liên tiếp tung ra những luận điểm sai trái , ý đồ kích động, lôi kéo quần chúng nhân dân quay lưng lại với Đảng, đào sâu hố ngăn cách, chia rẽ sự đồng thuận. Đây là một ý đồ vô cùng nham hiểm, dù xuyên tạc, bóp méo sự thật gì đi chăng nữa thì cũng xin thưa với các vị “dân chủ” rằng điều đó chỉ là sự hoang tưởng vì Đảng cộng sản Việt Nam đã biết cách tự chỉnh đốn, làm mới mình cho phù hợp với trào lưu thời cuộc mà cốt lõi nhất đó là “Lấy dân làm gốc”. Mối quan hệ giữa Đảng với nhân dân được Chủ Tịch Hồ Chí Minh xác định là mối quan hệ biện chứng, nó hình thành và phát triển gắn với quá trình cách mạng. Người chỉ rõ cách mạng là sự nghiệp của nhân dân, Đảng chỉ là người hướng dẫn, tổ chức, lãnh đạo mọi hoạt động của phong trào cách mạng ấy. Người nhắc nhở mọi người phải hiểu sâu sắc ý nghĩa, vai trò của nhân dân trong mối quan hệ giữa Đảng với nhân dân. Bởi theo Chủ Tịch Hồ Chí Minh nhân dân là gốc, gốc có vững thì cây mới bền. Đảng chỉ có thể xây “lầu thắng lợi trên nền nhân dân”. Lênin đã từng nói: “một trong những nguy hiểm lớn nhất và đáng sợ nhất đối với Đảng là: Tự cắt đứt mối quan hệ với quần chúng”. Đồng thời với việc chỉ ra mối nguy hiểm đó, Lênin cũng nêu lên một cách cô đọng những nguyên tắc và nội dung những việc phải làm để “Đảng là của dân” và “Dân là của Đảng”, đó là “sống trong lòng quần chúng. Biết đến với quần chúng giành được lòng tin tuyệt đối của quần chúng”. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng đã từng nói: “Làm việc gì có quần chúng tham gia bàn bạc, khó mấy cũng trở nên dễ dàng và làm được tốt…” “Dễ mười lần không dân cũng chịu- Khó trăm lần dân liệu cũng xong”.
ĐCSVN là bộ phận ưu tú nhất của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam. Sự ra đời và hoạt động của Đảng chính là phụng sự nhân dân, phụng sự Tổ quốc, giải phóng dân tộc, mang lại tự do, ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Đảng từ nhân dân mà ra, phục vụ lợi ích của nhân dân, ngày càng gắn bó với nhân dân và chính quan hệ mật thiết ấy tạo nên sức mạnh của Đảng và sức mạnh của dân tộc. Mối quan hệ giữa Đảng với nhân dân là mối quan hệ hai chiều gắn bó, tương hỗ như một lẽ tự nhiên. Nhân dân cần có Đảng lãnh đạo thì mới có hướng đi đúng đắn và cách mạng mới giành được thắng lợi. Đảng cần có dân để có sức mạnh vật chất và tinh thần to lớn, để có năng lực chèo lái con thuyền cách mạng. Trên thực tế, suốt 83 năm phấn đấu và hy sinh, Đảng đã và luôn tỏ rõ “là một bộ phận trung thành nhất, hoạt động nhất và chân thực nhất”. Vì hơn bất cứ một lực lượng chính trị nào, Đảng CSVN luôn luôn và mãi mãi phấn đấu: “Chỉ trong đấu tranh và công tác hằng ngày, khi quần chúng rộng rãi thừa nhận chính sách đúng đắn và năng lực lãnh đạo của Đảng, thì Đảng mới giành được địa vị lãnh đạo”. Và trên thực tế, Đảng CSVN tranh đấu, không vì và không có lợi ích nào khác, ngoài lợi ích của giai cấp công nhân, của toàn thể nhân dân và của dân tộc Việt Nam.
Những luận điệu xuyên tạc của các “nhà dân chủ” nói rằng “Đảng đã áp đặt ý nguyện ‘Đảng tạo” lên ý nguyện của nhân dân” ?! đúng hay sai thì chính lịch sử đã có lời giải đáp. Năm 1930, ĐCSVN ra đời. Sự kiện này là mốc son đánh dấu sự kết hợp các nhân tố dân tộc và giai cấp, sự gắn kết từ nhân dân với Đảng. Với sự dẫn đường và tiên phong của Đảng, nhiệm vụ giải phóng dân tộc do nhân dân tiến hành đã hoàn toàn thắng lợi. Trên con đường đi tới, lý tưởng về một đất nước hoà bình, độc lập, tự do, hạnh phúc, dân chủ, công bằng, văn minh đã trở thành mục tiêu chung mà Đảng và nhân dân cùng phấn đấu để thực hiện. Tiến bước trên con đường độc lập dân tộc và CNXH, quan hệ giữa Đảng và nhân dân ngày càng củng cố vững chắc, trở thành quy luật phát triển của Đảng và của đất nước. Đảng tin ở sức mạnh của nhân dân và phục vụ nhân dân. Lòng tin của Đảng với nhân dân theo quan điểm của Chủ Tịch Hồ Chí Minh là “muốn tập hợp tất thảy những người yêu nước vào sự nghiệp cách mạng của Đảng” và “Nhân dân là những người yêu nước, không phân biệt đảng phái, tôn giáo, dân tộc, giàu nghèo, gái trai… đều là những con Rồng cháu Tiên đều nặng lòng yêu nước”. Chủ Tịch Hồ Chí Minh quan niệm: Dân là quý nhất, là quan trọng hơn hết: “Trong bầu trời này không có gì quý bằng nhân dân. Trong thế giới không có gì mạnh bằng sức mạnh đoàn kết của nhân dân”. Dân là gốc của nước, của cách mạng, dân là chủ, “Bao nhiêu lợi ích đều vì dân, bao nhiêu quyền hạn đều của dân…. quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân”. Chủ Tịch Hồ Chí Minh yêu cầu Đảng phải xây dựng, củng cố niềm tin sâu sắc vào nhân dân, dựa chắc vào nhân dân, mọi việc làm của Đảng đều phải xuất phát từ nhân dân và trở về với nhân dân. Người thường xuyên căn dặn cán bộ, đảng viên phải kính trọng, yêu mến, tin tưởng, học hỏi và tận tâm phục vụ nhân dân: “phải phê phán nghiêm khắc mọi biểu hiện tự cao, tự đại, hách dịch, quan liêu cửa quyền đặt mình trên nhân dân” . Nhân dân tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và đã cùng với Đảng làm nên thắng lợi vẻ vang cho cách mạng và dân tộc Việt Nam suốt 83 năm qua. Chúng ta không sợ sai lầm, nhưng đã nhận biết sai lầm thì phải ra sức sửa chữa. Trước thực trạng một bộ phận cán bộ, đảng viên, kể cả một số cán bộ cao cấp suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, lợi dụng chức quyền hà hiếp, tham nhũng, đi ngược lại lợi ích của nhân dân và đất nước, nhân dân rất đau lòng và lo lắng cho Đảng và vận mệnh của đất nước. Mặc dù vậy, chưa bao giờ nhân dân, những người Việt Nam chân chính đối lập với Đảng, mà thật sự chân thành mong muốn Đảng quyết tâm và thành công trong sửa chữa khuyết điểm. Khi Đảng mắc sai lầm, khuyết điểm nhân dân lại sẵn sàng chia sẻ và hợp sức với Đảng để sửa chữa, đưa cách mạng và đất nước phát triển. Vai trò lãnh đạo của Đảng với mặt trận và các đoàn thể của nhân dân, lãnh đạo nhưng không phải là áp đặt, Đảng phải tự tỏ ra xứng đáng với vai trò lãnh đạo của mình: “Đảng không thể đòi hỏi Mặt trận thừa nhận quyền lãnh đạo của mình… chỉ trong đấu tranh và công tác hàng ngày, khi quần chúng rộng rãi thừa nhận chính sách đúng đắn và năng lực lãnh đạo của Đảng, thì Đảng mới giành được vị trí lãnh đạo”.
Như chúng ta đã thấy việc thành lập các mặt trận như Mặt trận Việt Minh (1941), Mặt trận Liên Việt (1951), Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (1955), Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam (1960) và những hoạt động của các tổ chức này là những minh chứng hùng hồn cho một quan điểm nhất quán  về vai trò của nhân dân trong cách mạng. Dưới ngọn cờ đoàn kết, Đảng cộng sản Việt Nam đã tập hợp được mọi lực lượng yêu nước và tiến bộ, lãnh đạo họ làm cách mạng, đưa họ từ địa vị người nô lệ thành địa vị người chủ. Ở thời điểm lịch sử hiện nay với ý chí, quyết tâm của toàn Đảng, được sự ủng hộ của nhân dân thì không có bất cứ lý do gì Đảng và mỗi cán bộ, đảng viên lại không thể tự sửa chữa khuyết điểm, vươn tới với ý chí và sinh lực mới.” Tuy nhiên, Việt Nam vẫn đang đứng trước nhiều thách thức lớn, đan xen nhau và diễn biến phức tạp, không thể xem thường. Nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới vẫn tồn tại. Tình hình thế giới thay đổi nhanh chóng, phức tạp, khó lường. nhưng hòa bình, hợp tác và phát triển vẫn là xu thế chủ yếu. Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Nhà nước Việt Nam là tất yếu lịch sử, nhưng muốn giữ vững được vai trò của đảng cầm quyền, Đảng ấy trước hết phải là một tổ chức “có tính quần chúng”, bao gồm những người ưu tú của dân tộc. Một Đảng như vậy sẽ thực sự là một đảng lãnh đạo tư tưởng, chính trị, đường lối cho một nhà nước dân chủ mới: nhà nước của nhân dân, do nhân dân và vì nhân. Lịch sử  83 năm xây dung và phát triển của Đảng đã chứng minh rằng: Mối liên hệ mật thiết giữa Đảng với nhân dân không chỉ là nhu cầu tự thân của bản thân quần chúng nhân dân, của sự nghiệp cách mạng, mà đó còn là nhu cầu tự thân của Đảng cầm quyền. Lịch sử đã cho chúng ta biết rằng ai xứng đáng là người lãnh đạo, ai là người công bộc của nhân dân.
Với hơn 83 năm qua Đảng được nuôi dưỡng trên nền tảng và hòa quyện trong đạo lý truyền thống mấy nghìn năm của dân tộc Việt Nam, mối qua hệ máu thịt đó không thể gì cắt chia, không thể ai phá vỡ. Không những thế, Đảng CSVN  là đứa con của nhân dân lao động, cho dù chịu muôn vàn hy sinh, mất mát, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, khó khăn, gian khổ đến đâu, và có thể sai lầm ở mức độ này hay khác một điều khó tránh khỏi trong tiến trình cải tổ và hoàn thiện, phương châm chuyển đổi cho phù hợp với tiến trình của thế giới chứ không phải là sự chuyển hướng. Đảng CSVN vẫn kiên định chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, vẫn bền bỉ, xứng đáng, được cả dân tộc Việt Nam nuôi dưỡng và bảo vệ, trong vị thế là người lãnh đạo cách mạng, người đày tớ thật trung thành của nhân dân lao động Việt Nam. Bất cứ ai có ý đồ không thiện chí muốn kích động, chia rẽ mối quan hệ khăng khít máu thịt giữa Đảng và nhân dân  thì hay thức tỉnh và phải hiểu rằng đó là điều không thể, việc làm đó sẽ bị chính nhân dân Việt Nam lên án mạnh mẽ.
Ngày 11-11-2013
 Amari Tx
Advertisements
Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: